Tak Pang (xã Trà Tập) không được định hình là một điểm đến, mà là một hành trình có rừng núi, cỏ cây và những mảnh sống chậm trôi theo triền đồi lộng gió.

 

Zalo
Làng Tak Pang nép mình bên sườn núi

 

Tìm về miền cổ tích

 

 

Men theo con nước từ đỉnh đồi đổ xuống là những bậc thang bằng đá, trộn những mảng xi măng thô ráp. Con dốc làm bởi công sức dân làng, thi thoảng lách qua rễ cây, như một lòng kính ngưỡng với núi. Hơn 800 bậc thử thách sức bền của bắp chân cho những ai lần đầu leo dốc.

 

 

Mồ hôi lả chả, hơi thở mỗi ngày một nặng nề, phổi như trống rỗng với những cơn quặn lồng ngực liên hồi. Chúng tôi cố trụ đôi chân, tay có lúc tì trên gối, lúc lại cố víu vào những thân cây nhỏ bên đường và thở. Mệt, vậy mà lại thôi thúc người ta muốn khám phá ngôi làng bên kia bìa rừng...

 

 

Tak Pang hiện ra giữa tầng xanh của núi, yên lành và tách biệt, gợi về một miền ký ức tưởng đã lãng quên. Từ xa, tiếng í ới của trẻ con trong làng loan theo khói xám, bay lên tận mây xanh, mời chào những bước chân mới.

 

 

Không có bản đồ cụ thể nào cho Tak Pang. Lắt léo, quanh co, chúng tôi lạc giữa những nếp nhà không phên dậu. Mỗi nhà cách nhau bằng lối mòn, men theo những bức tường chỉ lỏa chỏa những xoáy đất tạo thành do nước mưa rơi xuống từ mái tôn.

 

 

Nơi cao nhất của làng, là một thư viện sách nhỏ nép bên giàn bầu. Căn nhà nổi bật bởi sắc xanh da trời, tô điểm thêm bằng những bức vẽ đơn sơ nhưng rực rỡ. Tiếng nhạc du dương từ chiếc radio nhỏ như ru ngủ những cuốn sách nằm yên chờ người lật mở.

 

 

Chỉ có vậy, Tak Pang thưa thớt tiếng người. Bởi ban ngày bà con đi lên rẫy. Đôi ba giọng lách khách trẻ con đầu làng, là tín hiệu duy nhất của sinh hoạt. Vậy mà mặt trời trở mình khuất núi, xóm nhỏ bỗng bừng lên nhịp sống vốn có.

 

 

Sống chậm bên sườn đồi

 

 

Chúng tôi rời thư viện, rảo bước theo tiếng bóng nảy đều trên sân cộng đồng. Đoàn người men theo những vách nhà không phên dậu. Không gấp gáp, không thúc hối nhau, cứ thong thả như nhịp thở của làng.

 

 

Thanh niên, trai gái tụ lại từ lúc nào. Họ hò reo, rồi lại bật cười, những tràng cười không cần giữ ý. Thỉnh thoảng, vài ánh mắt hướng về phía người lạ, không dò xét, không e dè, chỉ là một cái nhìn nhẹ tênh, như thể đã quen nhau từ trước.

 

Zalo
Đồi cỏ Mô Ham

 

Giờ đây, khi khách đến ngày một đông, những ánh nhìn và tình cảm thuần khiết ấy lại trở thành sản phẩm du lịch không cần đào tạo. Nó đến tự nhiên, như gió qua sườn đồi.

 

 

Jun dẫn chúng tôi ra đồi cỏ. Con đường đá hiện ra lặng lẽ dưới chân, từng bước đi nghe rõ cả tiếng sỏi lạo xạo. “Đường dân quân đó”, Jun nói, giọng đều đều. Câu chuyện dân quân hỗ trợ bà con làm đường được kể lại giản dị mà đầy cảm xúc.

 

 

Cuối đường, đồi cỏ Mô Ham trồi lên giữa đất đá vỡ vụn, xanh phơ và xa thẳm. "Quanh đồi cỏ trồng nhiều hoa mua tím, thêm cả mai anh đào, mấy năm nữa sẽ đẹp lắm", Jun hớn hở. Đồi cỏ nằm áng ngữ ở sườn núi Kiếp Cang, phóng mắt ra xa là những vùng Trà Linh, Trà Nam (cũ) trùng điệp núi. Có những ngày, mây theo gió về khẽ tưới sương cho cây cối.

 

Zalo
Tak Pang về đêm

 

Lác đác đôi ba lều camping đã được dựng lên. Họ kê bàn ghế, nhóm củi nướng bắp, nướng khoai rồi chạy nhảy trên sườn đồi. "Có người thích thế, nhưng cũng có người chiều ra đồng cỏ tắm gió, tối về ngủ trong làng. Bà con nấu ăn, ủ rượu, có thêm tiền", Jun chia sẻ.

 

 

Đêm chạm ngõ, người lớn trở về từ rẫy, trẻ con thôi rong chơi, làng dần đông đủ. Họ dựng củi giữa sân bóng, tốp khác lại tất bật nướng gà, chiết rượu mời khách. Trăng lên, tiếng cồng chiêng ngân vang trong bước chân xập xình, để rừng già thôi vắng lặng.

 

 

Chúng tôi đến Tak Pang vào một buổi chiều không có kế hoạch. Và rồi nhận ra, đây là nơi người ta không cần kế hoạch. Chỉ cần đôi chân, cùng một chút tò mò là có thể rong chơi cả ngày mà bước đi không muốn nghỉ.